Trẻ và già

Thursday, January 12, 2012 0 phản hồi

Cuối năm, nhìn lại 7 năm trước của đời mình để so sánh giữa "trẻ" và "già":

  • Trẻ: cứ nghĩ rằng thể hiện bản thân mình là tốt. Già - mới hiểu rằng làm cho những người xung quanh thể hiện được bản thân mình thì tốt hơn.
  • Trẻ: nghĩ rằng nhanh là tốt. Già - ngộ ra rằng hiệu quả quan trọng hơn nhiều.
  • Trẻ: cứ thao thao bất tuyệt để thể hiện cái mình biết. Già: lắng nghe và chia sẻ để biết nhiều hơn.
  • Trẻ: sống hết mình. Già: sống đúng với mình vì biết mình ... gần hết sống.
  • Trẻ: nghĩ rằng mình biết nhiều hơn người khác là giỏi. Già: giỏi là phải biết cách kết hợp những người biết nhiều và làm cho những người biết nhiều biết nhiều hơn nữa.

Bí quyết có tên gọi "Ám ảnh"

Monday, October 31, 2011 1 phản hồi

Chiều, team gặp vấn đề với việc gọi Ajax bằng JQuery đến web service để lấy data trên PhoneGap. Nhóm bị vướng mấy ngày mới raise vấn đề.

Lên lầu 10, test ... google ... test ... google gần nửa tiếng. Mớ lý thuyết về security model của mình trên browser bị lủng vì đụng phải một số trường hợp không giải thích được. Lúc chạy, lúc không chạy.

Câu nói cuối cùng cho Cường (HTML Lead): khi bế tắc một vấn đề, hãy biến nó thành nỗi ám ảnh và đừng bao giờ bỏ cuộc=> chắc chắn sẽ giải được.

Về nhà không chịu nổi, test lại thử "chân lý" của mình một lần nữa. Thành công và có thể hiểu được bản chất của bài toán.

Lặp lại, lặp lại, lặp lại một lần nữa: mọi bài toán đều có lời giải, chỉ cần biến nó thành một nỗi ám ảnh và đừng bao giờ bỏ cuộc!





SHL

Monday, October 24, 2011 0 phản hồi

SHL - châm ngôn tôi áp dụng vào cuộc sống thường nhật có đôi lúc không chạy ra kết quả tôi mong đợi. Cũng đơn giản, cuộc sống hiện đại là một cuộc đấu tranh. Giờ càng hiểu ra rằng: càng mở lòng thì càng dễ bị tổn thương và chịu sự tấn công từ nhiều phía.

Hóa ra sống hết lòng vì ai đó, sống hết lòng vì một lý tưởng nào đó không đơn giản. Ai dám bảo: tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến! Hài!


Ăn cắp

Sunday, October 9, 2011 1 phản hồi

Cách đây hơn 1 năm, tôi chuyển qua sử dụng Ubuntu vì yêu cái triết lý chia sẻ trong thế giới nguồn mở. Tôi đã từng tự hào rằng: trong danh sách những người Việt Nam ăn cắp phần mềm, tên tôi đã mờ đi một ít.

Gọi là "mờ" chứ không phải biến mất - vì đôi lúc tôi cũng cần dùng một số phần mềm đã hack cho một số công việc nhất định mà thế giới nguồn mở còn chưa cho tôi thỏa mãn.

Một lần, có một sự cố nhỏ xảy ra trong dự án tôi đang hỗ trợ. a Martin - CTO của công ty - hỏi xem có cách nào để sync 2 database giữa 2 môi trường khác nhau để giải quyết cho khách hàng hay không. Tôi đáp: có thể dùng SQLYog để tạo ra bảng so sánh và script để fix. Chức năng này chỉ có từ bản Pro. Tôi share cho anh version của SQLYog đã hack trên máy cá nhân của tôi.

5 phút sau, anh bảo "Đã mua xong SQL Yog - nhưng chỉ 1 bản. Nếu sau này cần dùng thì lên máy anh sử dụng". Bỗng dưng tôi cảm thấy mình hổ thẹn. Cái thói quen sử dụng phần mềm "lậu" của người Việt làm tôi thấy mình thấp hơn trong những nền văn hóa khác. Ít nhất ở thời đỉểm này.

Một số nhóm đang chuyển sang Ubuntu. Tôi mừng vì một số bạn khá hứng thú và cũng đang dần thích nghi với môi trường HĐH mới. Dù có nhiều khó khăn - tuy nhiên nếu cố gắng, tôi nghĩ không có gì là không vượt qua được. Chí duy nhất có một điều khó khăn duy nhất ngăn trở bạn thay đổi tập quán sử dụng phần mềm: thói quen ăn cắp.

Chiều nay, cô bạn đăng ký học tin học A gọi điện hỏi xem mình có tài liệu nào không? Mình hỏi: Tin học A bây giờ họ dạy gì? Bạn đáp: M$ Word, M$ Excel.

Tôi cười thầm: ai trả tiền cho những bản MS Office kia thế nhỉ? Nền giáo dục Việt Nam chăng?

Biết là gì?

0 phản hồi

Biết có nghĩa là:
+ Biết rằng cái mình biết chỉ là một phần trong vô vàn điều chưa biết.
+ Biết rằng trong chính cái mình đã biết vẫn có cái mình chưa biết
+ Biết giải thích cho người chưa biết về cái mình đã biết
+ Biết thừa nhận chỗ mình đang không biết để biết nhiều hơn

Nếu A=>B, !B=?

Wednesday, September 28, 2011 0 phản hồi

Tôi thích những tư tưởng cách mạng. Một bài tóan không chỉ nên dựa trên những yếu tố tiền đề đã có để tìm ra cách giải cho dù nó đã trở thành quy luật. Tôi đưa đáp án: X. Nếu B sai, vậy tại sao không nghĩ đến cái tốt hơn?

Ai muốn cùng theo cách giải này?

Niềm tin

Sunday, April 25, 2010 0 phản hồi

Trên chuyến xe lên TP, một cô gái trẻ khoảng 25 - 27 tuổi ngồi cạnh một lão sếp béo phệ. Suốt một quãng đường dài, tôi cứ ngỡ cô hẳn là con gái của ông. Đang buồn ngủ, mà cứ nghe hai "cha con" rì rầm bên tai hoài. Cô gái thì cứ oang oang cái giọng miền Tây, nửa quê, nửa Tp mà cứ "anh anh, em em" ngọt xớt. Một lúc mới vỡ lẽ cô này là thư ký riêng của sếp trong một chuyến "vi hành".

Câu chuyện sẽ chỉ dừng lại ở đó và không có gì đáng để kể nếu không có một sự kiện làm cho tôi sốc. Ngồi nhõng nhẽo một lúc, cô gái móc điện thoại ra và bảo ông sếp: để em gọi điện cho bồ em, chọc nó chơi. Thế rồi, cô huyên thuyên nói chuyện với gã người yêu (chắc cũng ở xứ khỉ ho cò gáy nào đó), hẹn hò đi chơi, trách móc sao không gọi điện cho ả. Bi kịch hơn nữa là bên cạnh đấy lão sếp cũng lấy điện thoại book khách sạn - và tất nhiên chỉ book một phòng.

Đợi cô gái kết thúc những lời thề non hẹn biển của mình với người yêu, lão sếp buông một câu gọn lỏn: "tuổi trẻ tụi em cứ tưởng cuộc đời cái gì cũng là mãi mãi. Cuộc đời thiệt ra không phải vậy, hề hề".

Ừ, có lẽ lão nói đúng. Cứ ngỡ nhiều thứ trong cuộc đời là mãi mãi. Hóa ra không phải.
Cứ ngỡ trong cuộc đời còn có điều gì đó để gọi là niềm tin, nhưng thật ra niềm tin ở cái thời a-còng này hóa ra còn hiếm hoi hơn đá quý nhiều lắm.

Nhớ lại một câu nói của Trịnh lúc còn sống: tôi yêu cuộc đời bằng nỗi lòng của một tên tuyệt vọng. Ừ, khi thế gian không còn gì đáng tin nữa, thì ta chỉ đành tin vào niềm tuyệt vọng, tức là tin vào chính mình - không thể khác.