Showing posts with label Sáng tác. Show all posts
Showing posts with label Sáng tác. Show all posts

Cổ tích về chiếc mặt nạ

Tuesday, March 9, 2010 3 phản hồi

Ngày xửa, ngày xưa, có một anh hề nổi tiếng. Mỗi ngày, anh khoác cho mình một chiếc mặt nạ để mua vui cho mọi người. Anh hả hê vì mình đã diễn rất đạt vai hề của mình trong cuộc đời.


Màn đêm buông xuống, anh trở về nhà và cởi bỏ chiếc mặt nạ. Cơn mệt mỏi đưa anh chìm vào giấc ngủ.

Thời gian cứ thế trôi đi.

Một ngày, anh nhìn vào gương. Anh không còn nhận ra mình trong gương nữa. Anh cũng quên mất ngày xưa mình đã từng trông như thế nào.

Ngày hôm sau, anh mua cho mình một chiếc mặt nạ mới, và chấp nhận chiếc mặt nạ hiện tại là gương mặt thật của chính mình. Từ đó, anh xem mặt nạ là một phần của cơ thể.

Cứ mỗi lần không thể nhận ra mình trong gương, anh lại khoác thêm một lớp mặt nạ.

Một ngày, trong cơn say, anh đánh rơi chiếc mặt nạ. Chẳng ai nhận ra anh là ai. Anh lầm lủi trở về nhà, và càng trở nên sợ hãi với bộ mặt thật của chính mình.

Đôi lần, anh phát hiện ra mình thích một nụ cười của ai đó. Nhưng mỗi khi nhìn vào nụ cười ấy, anh có cảm giác chiếc mặt nạ lại sắp rơi khỏi mặt. Anh lại cố lảng tránh điều làm anh cảm thấy sợ hãi.


Một ngày, người ta tìm thấy xác một gã với khuôn mặt dị dạng, đầy máu trong căn phòng anh.  Tay hắn bám chặt một chiếc mặt nạ rất dầy.

Có người bảo: anh hề đã cố gắng gỡ bỏ những chiếc mặt nạ ra khỏi mặt mình, nhưng chúng đã bám quá sâu vào cơ thể anh. Anh chết vì mất quá nhiều máu.


Có người lại kháo: mơ ước cuối cùng của anh hề có lẽ là được sống với chính gương mặt thật của mình.

Chẳng sao cả. Dù sao, anh hề cũng đã chết, mà người chết thì không biết người ta bàn tán thế nào về chiếc mặt nạ của họ.

(Truyện viết khi điên)

Ước gì ta hóa thành con nít

Tuesday, March 2, 2010 0 phản hồi

Ước gì ta hóa thành con nít.
Ai khóc, ai buồn ta cứ vui.
Cơm áo, tình, tiền không vướng bận
Quá khứ, tương lai … mặc kệ đời.

Ước gì ta hóa thành con nít
Thả hồn mơ mộng ... tuổi rong chơi
Thiên hạ từ nay không ai bảo
Có gã sắp “băm” vẫn "dở người"

Ước gì ta hóa thành con nít
Ngày ngày không nghĩ chuyện xa xôi
Đêm đêm không biết mình cô quạnh
Trọn vẹn trẻ thơ - một nụ cười

Ước gì … sao cứ ước gì mãi
Tỉnh mộng đi nào, gã dở hơi
Ngày mai còn phải lo cơm áo
Hơi đâu mà nghĩ chuyện trên trời.

(02-03-2010 - thơ viết khi điên)

Đêm - sáng tác guitar đầu tay

Sunday, January 31, 2010 0 phản hồi

Cuối tuần bị sốt nằm vật vạ ở nhà. Trong cơn mê sảng, tôi thấy mình lênh đênh đến một phương trời vô định, chỉ có ánh trăng bàng bạc và khoảng không im lặng đến rợn người. Tôi cố vùng vẫy, trốn chạy ... Có một thứ bóng đêm cố nuốt lấy tôi vào khoảng không mênh mông ấy. Đó chính là lúc tôi cảm thấy mình khao khát sống, khao khát tồn tại hơn bao giờ hết.

Bàng hoàng tỉnh giấc, tôi lại đối diện với chính mình và ... vẫn là bóng tối mênh mông. Trong cuộc sống vô thường này, người ta chỉ có thể thành thật với bóng đêm và cái chết. Tôi muốn ghi lại cảm xúc thật lòng của mình bằng một giai điệu của đêm, ... và của cõi lòng mình.



Đêm dài, lặng nhìn mây trôi
Mình ta với bóng, lòng chơi vơi sầu
Đêm dài, buồn như mây khói
Thầm mong cơn gió xua tan nỗi buồn

Cuộc đời cuốn ta vào vòng cơm áo
Có bao giờ nghe lại tiếng lòng ta
Thân cô viễn, xuân về nơi xứ lạ
Lòng man mác nhớ, buồn đau đáu buồn

Không đề

Friday, December 18, 2009 3 phản hồi

Không đề

Không có ai đi cạnh cuộc đời
Giờ tôi đơn độc chỉ mình tôi
Tình yêu là lá bay theo gió
Bỏ lại cành khô đứng ngậm ngùi

Một thoáng cuộc đời ta có đôi
Phút vui đã lỡ mất đi rồi
Một mai em có theo duyên mới
Nhớ gửi tặng anh một nụ cười

Đời anh quả thật chẳng gì vui
Nên chỉ xin em một nụ cười
Để thấy lòng mình thêm ấm lại
Vững bước độc hành …
chỉ thế thôi


(Viết trong những ngày sắp Noel mà tôi mong rằng sẽ không bao giờ đến)

Thơ của thời sinh viên

Friday, April 24, 2009 2 phản hồi

Cách đây mấy hôm, tình cờ gặp một em gái quen từ những ngày sinh viên trên net. Em hỏi: dạo này anh còn làm thơ không? Tôi trả lời: dạo này anh bận quá, với lại cái nghiệp IT nó giết chết cái máu thơ trong anh rồi. Em nói thích một bài thơ về áo trắng của tôi. Em tìm trên blog của tôi mà không thấy. Tôi post lại bài thơ này trên blog để em đọc cho vui - và cũng để tôi có thể đọc lại chính tôi trong cái tuổi sinh viên mơ  mộng ấy.

Thật ra bài thơ này tên là Không đề 2 (nó nằm trong một chùm thơ tôi viết mà ko biết đặt tựa là gì)
Không đề 2

Anh gửi tặng em một cánh hồng
Mà em hờ hững cứ như không
Đời anh nghèo quá nên phải chịu
Áo rách bươm sao đủ sưởi ấm lòng

Em hỏi anh sao thích màu áo trắng
Anh trả lời: "không đủ áo để thay"
Tấm áo cũ của ba anh mặc lại
Chút tiền tiêu sao đắp đủ hình hài

Em hỏi anh vì sao lãng mạn
Thích thơ buồn và thích ngắm hòang hôn
Anh khẽ đáp : đời anh rách rưới
Phải muợn thơ lấp khỏang trống tâm hồn

Bài thơ hơi nhảm nhưng đằng sau nó là một lịch sử khá buồn cười.
Ngày còn đi học, thật tình tôi chỉ có mặc áo sơ mi trắng và quần tây. Nhà nghèo, áo toàn mặc lại của ba. Có cái áo sờn và rách hết cả cổ, nhưng vẫn mặc.
Có một lần, thằng bạn thân rủ đi uống cafe. Nó kể chuyện về một cô bạn gái nó vừa quen (cùng lớp, cùng khóa - tạm giấu tên. Kể ra chắc nó giết mình chết). Nó bảo: sau khi tao làm quen em thành công, có lần tao hỏi: người em thích đầu tiên trong đời là ai? mày biết nó trả lời thế nào ko?

Tôi hơi tò mò: là ai vậy mày?
Là mày đó. Nó dòm tôi.
Ặc, mày khùng hả - tôi tròn xoe mắt. Tao nghèo rớt mồng tơi. Xấu trai nữa, nó thích tao làm gì? mày đừng có ghen rồi phán bậy nha. Dễ mất lòng lắm đó.

Thiệt mà - nó thích mày đơn giản chỉ vì lý do là nó thấy cứ mặc áo trắng đi học hoài.
Nghe tới đó, tôi chới với rụng rời tay chân. Dù nó nói vậy, tôi vẫn cứ mặc áo trắng đi học. Tiền tiêu thời sinh viên ba cọc ba đồng. Mỗi lần xài tiền vào bất cứ việc gì, tôi cũng nghĩ về ba mẹ- những người đang vất vả lo cho tôi.


Bonus cho bài viết: ngày đó, tôi lãng đãng đến mức hơi điên điên. Có lần nghe thằng bạn kể về chuyện tình của nó và một cô bé chơi thân từ nhỏ, những suy nghĩ và cảm xúc trong ngày nó tiễn em ra phi trường(cô bé này sang US lấy chồng Việt Kiều). Tôi chạnh lòng sáng tác một bài thơ cho nó (cứ y chang như mình vừa bị em kia chia tay). Đến giờ vẫn ko thể nào hiểu nổi sao mình có thể có những cảm xúc như vậy.

Tiễn bạn

Tiễn em ra phi trường
Bước chân buồn vương vương
Chào em cô bạn nhỏ
Một thời ta thầm thương

Ngày xưa em còn bé
Tính hay dỗi hay hờn
Có chùm me nho nhỏ
Ta nhường em phần hơn

Giờ đây em người lớn
Tóc dài ngan ngát hương
Áo dài tha thướt trắng
Ai ngẩn ngơ cuối đường

Ta ôm tình mộng ảo
Tình mỏng manh như gương
Một ngày gương vỡ vụn
Tình ơi ! sao chán chường

Em lấy chồng xứ lạ
Giờ lìa xa quê hương
Chào em ! cô bạn nhỏ
Tiễn em một quãng đường

                   T.D.K

Dù sao đi nữa, những năm tháng sinh viên đã để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp

Cảm ơn những năm tháng sinh viên gian khó đã giúp tôi trưởng thành.
Cảm ơn mày - áo trắng.