Showing posts with label Suy nghĩ. Show all posts
Showing posts with label Suy nghĩ. Show all posts

Niềm tin

Sunday, April 25, 2010 0 phản hồi

Trên chuyến xe lên TP, một cô gái trẻ khoảng 25 - 27 tuổi ngồi cạnh một lão sếp béo phệ. Suốt một quãng đường dài, tôi cứ ngỡ cô hẳn là con gái của ông. Đang buồn ngủ, mà cứ nghe hai "cha con" rì rầm bên tai hoài. Cô gái thì cứ oang oang cái giọng miền Tây, nửa quê, nửa Tp mà cứ "anh anh, em em" ngọt xớt. Một lúc mới vỡ lẽ cô này là thư ký riêng của sếp trong một chuyến "vi hành".

Câu chuyện sẽ chỉ dừng lại ở đó và không có gì đáng để kể nếu không có một sự kiện làm cho tôi sốc. Ngồi nhõng nhẽo một lúc, cô gái móc điện thoại ra và bảo ông sếp: để em gọi điện cho bồ em, chọc nó chơi. Thế rồi, cô huyên thuyên nói chuyện với gã người yêu (chắc cũng ở xứ khỉ ho cò gáy nào đó), hẹn hò đi chơi, trách móc sao không gọi điện cho ả. Bi kịch hơn nữa là bên cạnh đấy lão sếp cũng lấy điện thoại book khách sạn - và tất nhiên chỉ book một phòng.

Đợi cô gái kết thúc những lời thề non hẹn biển của mình với người yêu, lão sếp buông một câu gọn lỏn: "tuổi trẻ tụi em cứ tưởng cuộc đời cái gì cũng là mãi mãi. Cuộc đời thiệt ra không phải vậy, hề hề".

Ừ, có lẽ lão nói đúng. Cứ ngỡ nhiều thứ trong cuộc đời là mãi mãi. Hóa ra không phải.
Cứ ngỡ trong cuộc đời còn có điều gì đó để gọi là niềm tin, nhưng thật ra niềm tin ở cái thời a-còng này hóa ra còn hiếm hoi hơn đá quý nhiều lắm.

Nhớ lại một câu nói của Trịnh lúc còn sống: tôi yêu cuộc đời bằng nỗi lòng của một tên tuyệt vọng. Ừ, khi thế gian không còn gì đáng tin nữa, thì ta chỉ đành tin vào niềm tuyệt vọng, tức là tin vào chính mình - không thể khác.

Ngày 8-3 và mẹ

Monday, March 8, 2010 0 phản hồi


Có một người phụ nữ mà ta thường quên gửi hoa và những lời chúc trong ngày 8-3: mẹ.

Năm tôi học năm 2 ĐH, ba lên TP thăm tôi đúng dịp ngày QTPN. Ông thấy người ta bán hoa đầy đường. Ba mua cho tôi một nhánh hoa để tôi tặng cô chủ nhà lấy lòng. Ông bảo: ở đâu cũng thế, được lòng người ta thì mới sống được con à.

Tôi sững người đi trong giây lát. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ tặng mẹ đóa hoa nào ngày 8-3 cả. Cuộc đời mẹ cứ lam lũ tất bật lo cho cha con tôi. Ít khi nào mẹ nhận được những lời chúc, món quà. Mà có lẽ mẹ cũng không quan tâm ngày ấy là ngày dành cho mẹ hay không.

Tôi cầm bó hoa đặt vào tay ba tôi: con muốn gửi bó hoa này cho mẹ, người phải được hưởng niềm vui này hôm nay là mẹ. Ngày mai, con sẽ tặng hoa cho cô chủ nhà.

Nhưng thật ra tôi nói dối: chẳng bao giờ tôi tặng hoa cho cô chủ nhà sau đó.

Năm nay, tôi gọi về chúc mẹ, rồi hỏi: hôm nay ba có chở mẹ đi đâu chơi không?
Mẹ vẫn trả lời một câu trả lời bình dị: nhà cửa lu bu mà đi đâu con ơi.

Thế giới sẽ xem phim như thế nào 10 năm nữa

Sunday, March 7, 2010 0 phản hồi

Đã từ lâu rồi, công việc và những suy nghĩ mệt mỏi làm cho trí tưởng tượng của tôi không còn hoạt động tốt. Cuối tuần, dành vài giờ ra công viên ở q7 để thư giãn. Chạy về ngang qua rạp chiếu phim ở Cao Thắng, trong tôi bỗng lóe lên một câu hỏi: trong 5 đến 10 năm nữa nhân loại sẽ xem phim như thế nào? Tôi cứ đắm chìm trong những suy nghĩ điên rồ và mơ mộng ấy mãi cho đến lúc về đến nhà.

Tôi vẽ lại viễn cảnh ấy trong tương lai để chia sẻ cho bạn – người đang đọc bài viết này. Mục đích của tôi rất đơn giản: những ý tưởng khó thực hiện cần được chia sẻ và truyền tải cảm hứng đến cho nhiều người để xác suất hiện thực của nó tăng lên. Bạn cũng có thể cho rằng tôi là một kẻ điên rồ. Tuy nhiên, tôi vẫn kì vọng những ý tưởng điên rồ có thể làm nên những cuộc cách mạng.


Ý tưởng 1: K-Film

K-Film là khái niệm do tôi tạm nghĩ ra để mô tả về một thể loại phim có cốt truyện được phát triển theo nhiều nhánh. Nếu bạn đi từ nút gốc đến nhánh lá cuối cùng, bạn sẽ có một câu chuyện với nội dung hoàn chỉnh. (Khôi hài một chút: K là chữ cái bắt đầu tên tôi, nhưng nhìn kĩ lại bạn sẽ thấy nó giống một cành cây có 2 nhánh chỉa ra ngoài)

Trong giấc mơ của tôi vào 10 năm nữa, bạn sẽ thấy câu chuyện sau đây:
Hôm nay, rạp sẽ khởi chiếu bộ phim "Bạch Tuyết và 7 chú lùn". Có một chàng trai dẫn bạn gái mình vào rạp xem phim. Hai người sẽ được phát cho một thiết bị gắn vào trán để xem phim cùng nhau. Thiết bị này hiện nay gọi là Head mounted display (HMS) - đã được phát triển từ rất lâu trong công nghệ thực tế ảo. Tuy nhiên, tôi cố tình thêm chức năng cho nó. :)

Đến đoạn mụ phù thủy đem chiếc lược đến để bán cho công chúa, màn hình trước mắt họ sẽ hiện ra câu hỏi:
Bạn muốn xem tiếp nhánh phim nào?
a. Công chúa ngỏm vì chiếc lược nhưng được 7 chú lùn cứu sống.
b. Công chúa thấy mụ có vẻ gian quá, nên không cho mụ vào nhà và đuổi đi.


Anh chàng bảo cô gái: cốt truyện theo (a) đọc trong chuyện cổ tích thì ai cũng biết hết rồi. Anh với em xem nhánh (b) nghen?
Cô gái trả lời: uhm, được á.
...
Đoạn kế tiếp ko cần kể. :) Tuy nhiên, tôi kì vọng khái niệm K-Film này sẽ đem đến cho khán giả một trải nghiệm hoàn toàn mới. Có thể có hàng trăm, hàng ngàn người xem phim, nhưng mỗi người sẽ được thưởng thức một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Ý tưởng này không có gì thách thức về kĩ thuật, mà chỉ là thách thức về yếu tố kinh tế (chi phí làm phim sẽ rất cao). Để hiện thực nó, có lẽ cần một nhà làm phim nào đó đi tiên phong để tạo thành một phong trào.

Ý tưởng 2: Y-Film

Y - Film (You - film): là thể loại phim trong đó người xem sẽ khám phá và trải nghiệm chính bản thân họ trong bộ phim. Có nhiều mức để hiện thực hóa khái niệm này:

Mức 1: người xem sẽ được quét hình ảnh khuôn mặt họ trước khi xem. Hình ảnh này sẽ được gắn vào nhân vật họ đã chọn. Điều này giúp họ hòa mình vào chính bộ phim đang thưởng thức.

Mức 2: người xem sẽ được đưa vào một căn phòng rộng, và khám giá một thế giới 3D thực tế ảo trong bối cảnh phim (tất nhiên là chỉ ngồi một chỗ). Họ có thể xem, nghe, nếm, ngửi để trải nghiệm mạnh mẽ hơn bối cảnh trong phim.

Mức 3: người xem sẽ được tham gia vào một bối cảnh hành động của phim. Ví dụ: có thể tham gia một trận đấu kiếm, cưỡi ngựa bắn súng, ... Cách thức tham gia vẫn sử dụng công nghệ thực tế ảo, bằng cách đeo thiết bị HMS như ý tưởng (1) nhưng có thể cần thiết bị phụ trợ.


Thật sự, 3 mức ý tưởng này đã được hiện thực và đưa vào cuộc sống rải rác trên thế giới.
+ Bạn có thể đã từng xem phim 4-D ở Đầm Sen, Suối Tiên, ... (mức 2).
+ Ở Disney Land, cách đây 10 năm đã từng có những trò chơi thực tế ảo - cho phép bạn tham gia hành động thật - chứ không thao tác trên máy tính hay máy playstation (mức 3).
+ Tôi đã từng tham gia vào một dự án kĩ thuật cho phép hiện thực hóa mức 1 của ý tưởng này.
Tuy nhiên, chưa từng có một bộ phim nào đình đám trong làng giải trí áp dụng chúng để tạo nên một cuộc cách mạng trong nghệ thuật thứ 7 (có thể yếu tố kinh phí đã tác động khá lớn).

Leonardo Da Vinci đã từng ôm ấp những giấc mơ đến tận cuối đời. Ông có rất nhiều phát kiến, nhưng không đủ khả năng để hiện thực. Trong những bản thảo của ông tìm thấy sau này, người ta thấy ông vẽ gương mặt mình và những đường nguệch ngoạc khi bế tắc cách hiện thực.

Tôi không kì vọng được vĩ đại như ông, nhưng tôi có cái may mắn hơn là được sinh ra vào thời có Internet. Thay vì vẽ gương mặt mình và những nét loằng ngoằng bế tắc, tôi truyền cảm hứng của tôi cho những người có khả năng qua bài viết này trên blog ...

Biết đâu nhỉ, chờ 10 năm nữa nào.

5 câu hỏi tại sao

Friday, February 19, 2010 0 phản hồi

Ono Taichi, thường chỉ đạo nhân viên cần phải đến hiện trường và lặp đi lặp lại 5 lần câu hỏi "tại sao" để tìm ra bản chất của vấn đề.
Chẳng hạn cấp dưới của bạn là anh A hôm nay nghỉ việc không xin phép.
1. Tại sao anh ta lại nghỉ không xin phép?
Vì hôm qua bạn đã nổi cơn thịnh nộ với anh ta.
2. Tại sao bạn nổi cơn thịnh nộ?
Vì thái độ làm việc của anh ta không tốt.
3. Tại sao thái độ làm việc của anh ta không tốt?
Vì hôm trước anh ta uống rượu đến tận khuya.
4. Tại sao anh ta uống rượu đến tận khuya?
Vì anh ta không có một mơ ước nào cho cuộc đời mình.
5. Tại sao anh ta không mơ ước?
Vì bầu không khí xơ cứng trong công ty làm mọi người không thể mơ ước về tương lai.

Rốt cuộc bản chất của vấn đề không phải ở chỗ nghỉ việc không xin phép mà là ở chỗ công ty bạn đang xơ cứng trong cơ chế hoạt động và không kích thích được nhân viên nuôi lớn những mơ ước của chính họ.

(Trích "Tư duy đột phá - tập quán tư duy của Toyota" - Hibino Shozo)

Tri chi vị tri chi - bất tri vị bất tri - thị tri dã

Thursday, June 11, 2009 0 phản hồi

Tri chi vị tri chi, bất tri vị bất tri, thị tri dã
"Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết. Thế mới thật là biết vậy"

Một câu nói đáng để ta phải suy ngẫm.
Dạo này ra đường hay gặp nhiều người làm ngược lại, nên đành tạm đảo lại câu này:

"Tri chi vị bất tri, bất tri vị tri, thị bất tri dã"
Tạm dịch: Kẻ biết thì bảo là không, kẻ không biết (hoặc biết ba mớ) thì huênh hoang rằng mình biết, hóa ra cũng là phường không biết như nhau cả mà thôi.

Sách có câu rằng: không có gì hại hơn là kẻ không biết gì mà nghĩ rằng mình giỏi. Hại lắm thay!

Giấc mơ phần mềm

Friday, May 22, 2009 0 phản hồi

Tôi thường hay mơ một ngày nào đó về đội ngũ phát triển phần mềm quanh mình:
+ Tất cả Project manager không chỉ biết hỏi team mình: làm đến đâu? khi nào xong? cái này làm bao lâu? mà phải am hiểu về kĩ thuật, thông cảm và chia sẻ được với những thành viên của dự án, giải quyết được những điểm gút mắc giữa khách hàng và nhóm phát triển.
+ Tất cả Team leader: ngoài khả năng định hướng cho team về kĩ thuật, giải quyết vấn đề tốt, họ có thể tư vấn cho khách hàng từ ý tưởng - kiến trúc - và công nghệ xây dựng sản phẩm. Và hơn thế nữa, họ có thể thắp cho team một ngọn lửa của niềm đam mê trong công việc.
+ Tất cả những thành viên của dự án ĐƯỢC tham gia với tư cách là một người chủ sản phẩm - chứ không phải chỉ là những anh thợ nề cần mẫn.

Tỉnh lại đi! đây chỉ mới là năm 2009 ở Việt Nam thôi.

Dust in the wind

Monday, April 20, 2009 0 phản hồi

Mấy hôm nay bị stress, phải dành một ngày chủ nhật relax toàn phần để xả (ko code, ko làm cháo, ko research - chỉ có ăn, chơi, ngủ, nghe nhạc). Tình cờ được nghe bài hát này. Nó khiến mình suy nghĩ nhiều về cuộc đời, về những gì đã và đang làm:


Lyrics

I close my eyes, only for a moment, and the moment's gone

All my dreams, pass before my eyes, a curiosity

Dust in the wind, all they are is dust in the wind.

Same old song, just a drop of water in an endless sea

All we do, crumbles to the ground, though we refuse to see

Dust in the wind, all we are is dust in the wind

[Now] Don't hang on, nothing lasts forever but the earth and sky

It slips away, and all your money won't another minute buy.

Dust in the wind, all we are is dust in the wind

Dust in the wind, everything is dust in the wind.

Giọng hát trong trẻo của Sarah Brightman dìu dặt, nhẹ nhàng như một lời tâm sự. Nó làm cho ta phải thức tỉnh.

"Tất cả những gì chúng ta làm, rồi cũng sẽ vỡ vụn và trở về với đất - dù ta cố tình ko nhận ra
Chúng ta cũng chỉ là những hạt bụi trong gió.
Đừng cố bám víu. Ko có gì tồn tại bất diệt ngoài trời và đất.

...
Tiền bạc ko thể mua được những giây phút đang qua đi.

Bụi trong gió. Chúng ta chỉ là những hạt bụi trong gió."

Nghe xong bài hát, chợt liên tưởng đến bộ phim Benjamin Button. Càng thấm hơn cái triết lý đơn giản: thời gian sẽ xóa sạch tất cả. Mọi thứ rồi sẽ qua đi. Đó là cái lẽ vô thường của trời đất.

Bỗng dưng, tôi chợt nghĩ đến những người mình thương yêu và tự nhủ thầm với lòng:

Đúng, dù ta có là một hạt bụi trong gió, nhưng ko thể phủ nhận rằng ta đang tồn tại. Chúng ta đang sống ko phải chỉ vì chúng ta - mà còn cho những người ta thương yêu và dành cho ta tình yêu thương. Ta sẽ dành trọn kiếp sống hạt bụi này cho những người ta yêu quý.

Cố lên! hạt bụi nhỏ.

Làm tốt việc và làm đúng việc

Thursday, April 9, 2009 0 phản hồi

Tặng một người anh, một người bạn.

Nguyên văn của câu này là: do the thing right OR do the right thing.
Dưới đây là một câu chuyện ẩn dụ về câu nói này đã để lại nhiều ấn tượng cho tôi.

Nhà vua yêu cầu một vị tướng giỏi đi phát hoang một khu rừng tại một vùng rất xa kinh thành. Vị tướng dẫn theo một đoàn quân đi đến khu vực cần được khai hoang. Với kinh nghiệm sẵn có và tài chỉ huy xuất chúng, chỉ trong vòng 2 tuần, ông đã cùng quân lính mình phát hoang sạch cả khu rừng. Thở phào khoan khoái khi đã hoàn thành công việc, ông tự cho phép mình hưởng thụ bằng cách dẫn một nhóm quân leo lên một ngọn đồi gần đó để ngắm cảnh và nghỉ ngơi. Khi nhìn ra xung quanh từ ngọn đồi, bất giác ông phát hiện ra mình đã phá trụi một khu rừng không phải là khu rừng được nhà vua ra lệnh - mà là một khu rừng lân cận. Kết quả là ông phải mất thêm 2 tuần nữa để hoàn thành công việc mình được giao.

Câu chuyện là một minh chứng cho lập luận: làm đúng việc là tiền đề để tạo cho bạn làm tốt một công việc. Không xác định được công việc mình cần làm thì làm việc dù có tốt thế nào đi nữa cũng là vô nghĩa.

Nhưng có những lúc ta không thể làm đúng việc ... Bởi vì một điều đơn giản, đó là cuộc sống. Nếu cuộc đời lúc nào cũng như mong đợi, thì ...

Dù thế nào đi nữa, cứ cố gắng làm tốt nhất công việc mình cần/phải làm ...

Mục tiêu và hệ quả

Sunday, April 5, 2009 0 phản hồi

Xét những câu dưới đây:
(1) Tôi muốn đạt đến đỉnh cao của nghề nghiệp mà tôi đang theo đuổi
(2) Tôi muốn đạt được doanh số ngày càng nhiều hơn
(3) Tôi muốn yêu và được yêu trọn vẹn.

(4) Tôi muốn trở thành người giàu có.
(5) Tôi muốn hạnh phúc.
(6) Tôi muốn trở thành người nổi tiếng.

(1) (2) (3) là mục tiêu. (4) (5) (6) là hệ quả. Thực sự, giàu có, hạnh phúc, nổi tiếng chẳng qua chỉ là kết quả từ việc đạt được những mục tiêu ta đặt ra trong cuộc sống.
Không có mục tiêu thì không thể có hệ quả.

Nếu nhận được câu hỏi: mục tiêu của anh là gì trong 10 năm nữa?
và câu trả lời của bạn là: tôi muốn trở thành người giàu có.

=> bạn chưa có mục tiêu thực sự nào cả.

Những câu hỏi trong một khóa đào tạo leadership

Wednesday, February 18, 2009 0 phản hồi

Công ty cho mình học một khóa đào tạo về leadership - management. Dưới đây là một số câu hỏi/ câu trả lời nghĩ ra trong đầu sau 2 buổi học đầu tiên. Có thể câu trả lời sẽ không giống với những gì tôi đã học. Tuy nhiên, đó là những gì tôi đã chiêm nghiệm.
Có một số câu hỏi tôi không muốn trả lời - tôi mong đợi ý kiến phản hồi của các bạn.

Leadership

1/ Sự khác nhau giữa quản lý (management), quản lý dự án (project management), quản lý dự án phần mềm (software project management) là gì?
Trả lời:
a. Quản lý là một hoạt động bao gồm 4 chức năng: leading (lãnh đạo), controlling (điều khiển), tracking (theo dõi) và planning (lên kế hoạch)
b. Quản lý dự án là việc áp dụng 4 chức năng này vào những dự án cụ thể
c. Quản lý dự án phần mềm: giống với quản lý dự án nhưng dành cho đặc thù của lĩnh vực phần mềm

2/ Sự khác nhau giữa leading và management:
Trả lời:
Có 2 quan điểm chủ yếu:
Quan điểm 1 (theo kiến thức từ khóa học):
+ Management là việc quản lý con người nói chung. leading là thiên về quản lý NHÓM.
+ Leading hiểu theo nghĩa tiếng Việt là lãnh đạo - sẽ bao hàm việc định hướng - vạch ra chiến lược - điều khiển - kiểm soát một nhóm để đạt được mục tiêu chung. Management chỉ vạch ra mission và goal ở mức tổng thể - không bao hàm việc định hướng/ điều khiển nhóm để đạt được mục tiêu ở mức hiện thực chi tiết.
Quan điểm 2 (quan điểm từ bản thân và một số kiến thức trước đây):
+ Leading là một trong những chức năng của management.
+ Một người làm management thực ra luôn luôn thực hiện 4 chức năng: leading, controlling, tracking và planning. Tuy nhiên việc phân bổ trọng số cho 4 chức năng này sẽ khác nhau tùy vào vị trí của cấp quản lý.
+ Có 3 cấp quản lý chính: quản lý cấp thấp (thiên về controlling + tracking + leading), quản lý cấp điều hành ( thiên về leading), và quản lý cấp cao (thiên về planning).
3/ Dự án phần mềm có gì đặc thù so với những loại dự án khác? Quản lý dự án phần mềm khác gì so với quản lý dự án?
Trả lời:
Dự án phần mềm là loại dự án đặc thù gồm các đặc điểm:
+ Là kết tinh bởi chất xám và sự hợp tác giữa nhiều con người trong một nhóm. Do đó việc quản lý dự án phần mềm có xu hướng thiên về con người.
+ Việc đánh giá sự đóng góp của con người trong dự án phần mềm không có một độ đo cụ thể và chính xác so với những loại dự án khác.
+ Việc gia tăng số lượng người trong một nhóm sản xuất không tỉ lệ thuận với việc thúc đẩy tiến độ dự án. Do đó trong quản lý dự án phần mềm không thể áp dụng nguyên tắc dùng số đông để đẩy nhanh tiến độ.
+ Việc lãnh đạo một nhóm sản xuất phần mềm không chỉ đơn thuần là việc đưa ra phương hướng và bắt người khác đi theo như những loại dự án khác. Nó đòi hỏi việc truyền cảm hứng và tạo sự đồng thuận cho nhóm để bám sát và hoàn thành mục tiêu.
+ Quản lý dự án phần mềm đòi hỏi người quản lý phải có kiến thức tốt về phần mềm để đưa ra những quyết định, kế hoạch hợp lý.
Câu hỏi bổ sung: liệu một người đã từng làm tốt vị trí quản lý dự án nhưng ít kinh nghiệm quản lý dự án phần mềm có thể quản lý tốt một dự án phần mềm?
Trả lời: đợi ý kiến phản hồi

4/ Chọn ra những tính cách và kĩ năng quan trọng nhất của một người lãnh đạo giỏi?
Trả lời

Tôi không muốn lặp lại những điều đã học trong lớp - vì đây là một câu hỏi đã có câu trả lời trong buổi thảo luận. Tuy nhiên quan điểm của tôi là việc lựa chọn này tùy thuộc vào phong cách lãnh đạo phù hợp.
Mỗi người có thể lựa chọn cho mình một phong cách lãnh đạo khác nhau. Với mỗi phong cách sẽ có một tập những tính cách và kĩ năng cần trau dồi khác nhau.

Ở những hoàn cảnh/ môi trường/ tập thể con người cụ thể phải có một phong cách lãnh đạo khác nhau vì để lãnh đạo hiệu quả thì không thể áp dụng cùng một phong cách cho mọi hoàn cảnh.

5/ Đỉnh cao của nghệ thuật quản lý là gì?
Trả lời:
Quan điểm 1 (từ một người bạn): đỉnh cao của nghệ thuật quản lý là quản lý mà người được quản lý không có cảm giác đang bị quản lý.
Quan điểm 2 (quan điểm của tôi): đỉnh cao của nghệ thuật quản lý là định hướng và tạo ra những con người có thể tự quản lý chính mình và làm tốt những gì mình cần làm trong tổ chức.

Quan điểm n: đợi phản hồi của mọi người.

Không đề

Wednesday, January 21, 2009 0 phản hồi

Hôm nay có chút thời gian rảnh rỗi (vì phải install Mac OS và Ubuntu trên máy) nên quan sát một chút không khí làm việc của anh em xung quanh. Thấy một số bạn senior đang ngồi chơi game trong giờ làm việc. Chợt thấy buốn vô cùng. Tôi không trách các bạn, nhưng tôi tự đặt cho mình 3 câu hỏi:
1. Có phải các bạn đang chán công việc hiện tại? Điều gì làm cho các bạn cảm thấy chán? Liệu có ai hiểu được sự chán nản đó và chia sẻ với các bạn không?
2. Có phải các bạn không ý thức được việc mình đang làm ảnh hưởng đến bầu không khí văn hóa của công ty? là những vị trí ở cấp độ senior, nếu không thể kiểm soát được chính mình thì bạn không thể lead được người khác. Tôi mong các bạn không làm thế trong giờ làm việc nữa.
3. Phải chăng có một lỗ hỗng trong cơ chế xét duyệt promotion của công ty? nếu có, nó nằm ở đâu?

Chợt nhớ đến câu thơ của Vũ Đình Liên:
Những người muôn năm cũ.
Hồn ở đâu bây giờ?

... Than ôi, phải chăng những người tâm huyết ngày càng ít đi?

Ngụy biện

Saturday, January 17, 2009 0 phản hồi

Hôm trước đi uống cafe, trao đổi về ngụy biện với một anh bạn. Khá thích thú. Buổi tối tình cờ mình lại đọc một bài viết liên quan. Bài viết ủng hộ tư tưởng: những thói xấu của người Việt (tư tưởng có nguồn gốc từ tác giả Vương Trí Nhàn). Cũng khá hay. Thật sự mình thích cách lý luận của tác giả bài này. Càng đọc càng bị sa đà vào lối phân tích cuốn hút khiến mình cũng thấy những gì tác giả nói là đúng.

Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ một lúc thì chợt hiểu ra một điều: tất cả những gì trong bài viết cũng là một cách ngụy biện. Vậy thì, hãy xem thử cách tôi ngụy biện để chứng minh tác giả sai:

1. Bài viết chỉ ra những gì nhóm phóng viên phỏng vấn ông Vương Trí Nhàn là sai, là ngụy biện. => Điều này không suy ra được những gì ông Vương Trí Nhàn nói là đúng (argumentum ad antiquitatem).
2. Về bản chất, khi tranh luận đúng hay sai ta cần hiểu được ý niệm (concept). Cái ý niệm ở đây là: "Thói hư tật xấu của một dân tộc". Vậy câu hỏi đặt ra là: "Có hay không thói xấu của một dân tộc".
Lý luận để chứng minh không tồn tại ý niệm này:
a. Con người là một tổng hòa các quan hệ xã hội. Việc phát triển và hình thành tính cách con người chịu sự chi phối rất lớn của hoàn cảnh xã hội. Thời gian càng dài thì mức độ chịu ảnh hưởng của các yếu tố xã hội lên các dân tộc sẽ gần như nhau. Điều này dẫn đến mỗi dân tộc đều có những phần tử tốt và xấu. => không thể đánh đồng một tính cách xấu cho cả dân tộc.
b. Anh có thể có những con số thống kê chính xác về một thói xấu nào đó trong một quốc gia. Ví dụ: tỉ lệ nghiện rượu. Tuy nhiên điều đó không chứng minh được dân tộc đó nghiện rượu.
c. Khi nói về tính cách, người ta chỉ có thể nói đến cá nhân hoặc những quần thể xã hội nhỏ. Ví dụ: nhóm... Vì trong một tập thể nhỏ, tính cách dễ bị dung hòa và ảnh hưởng đến cả tập thể. Một lý do cơ bản nữa là dễ thống kê hơn nên dễ đưa ra kết luận đối với các dạng quần thể này. Do đó về mặt lý thuyết nghiên cứu xã hội, ý niệm tính cách đã không được áp dụng cho những quần thể xã hội lớn: quốc gia, dân tộc.
=> Vì ko tồn tại khái niệm: thói xấu của một dân tộc dẫn đến quan điểm của ông Vương Trí Nhàn sai.

Tôi đã áp dụng những hình thức ngụy biện nào trong cách lý luận ở trên thế nhỉ?

Triết lý Ubuntu

0 phản hồi

Ubuntu là một bản phân phối của hệ điều hành Linux (mã nguồn mở) và đang được nhiều người sử dụng khá phổ biến. Sau khi tìm hiểu, tôi cảm thấy khá thích thú với ý nghĩa của cái tên này

http://en.wikipedia.org/wiki/Ubuntu_(philosophy)

Ubuntu: có nguồn gốc từ tiếng Bantu (Nam Phi). là một triết lý nhân văn thể hiện lòng trung thành và mối quan hệ giữa con người với con người.
Nghĩa khái lược của Ubuntu: nhân loại hướng về nhau.
Một cách dịch khác của Ubuntu: Lòng tin vào việc chia sẻ sẽ kết nối nhân loại

A person with Ubuntu is open and available to others, affirming of others, does not feel threatened that others are able and good, for he or she has a proper self-assurance that comes from knowing that he or she belongs in a greater whole and is diminished when others are humiliated or diminished, when others are tortured or oppressed
Một người với tinh thần Ubuntu là một người được xác nhận là mở và luôn sẵn sàng cung cấp giá trị hữu ích trong cộng đồng. Anh ta không bao giờ cảm thấy bị đe dọa bởi những gì người khác có thể làm được và có thế mạnh. Anh có lòng tin sâu sắc rằng mình thuộc về một tập thể to lớn hơn và bản thân anh sẽ bị ảnh hưởng xấu khi có một ai đó bị tổn hại.
(Đoạn trên mình chỉ dịch thoáng để mọi người có thể nắm được tinh thần cốt lõi. Có một số chỗ không sát nghĩa. Ví dụ:
available to others => luôn sẵn sàng cung cấp giá trị hữu ích trong cộng đồng.
when others are humiliated or diminished, when others are tortured or oppressed => khi có một ai đó bị tổn hại)


Triết lý Ubuntu đã trở thành một trong những nguyên tắc kim chỉ nam trong việc hình thành nền cộng hòa Nam Phi và có liên đới đến ý tưởng về giấc mơ phục hưng Châu Phi.

Không bàn thêm nhiều về những vấn đề xung quanh, nhưng tôi thực sự tin rằng:
Sự chia sẻ có thể nối kết nhân loại.

Liệu tôi có là một con người Ubuntu chăng?

Chiêm nghiệm lại từ một dự án

Thursday, January 15, 2009 0 phản hồi

P... một dự án tôi đã tham gia sắp kết thúc. Có nhiều điều tôi cần chiêm nghiệm lại về bản thân mình. Tôi có thói quen như vậy. Sau mỗi một sự kiện, tôi đánh giá lại những gì mình đã gặt hái, những thất bại để rút kinh nghiệm cho những cuộc chiến mới.
Tuần trước, đã tổ chức một meeting nhỏ (non-official) với các thành viên. Chủ yếu là một buổi nói chuyện để đánh giá và rút kinh nghiệm. Tôi muốn anh em hiểu nhiều hơn về mình - và cũng thông qua đó hiểu được nhiều hơn về những người đồng đội đã sát cánh cùng tôi trong thời gian qua.

Có một số điểm tôi cần bổ sung cho mình nhiều hơn cho những dự án kế tiếp:
1. Có những thời điểm quá bận rộn - tôi đã không thể đi theo sát anh em - mà phải giao việc dựa vào sự tin tưởng + theo dõi tiến độ. Có thể chính những thời khắc quan trọng ấy đã làm cho các bạn không có cảm giác chia sẻ.
2. P là một dự án dài hạn - các thành viên kì cựu cảm thấy nhàm chán với công việc hiện tại (chán về kĩ thuật). Tôi chưa tìm được một biện pháp thích hợp để thúc đẩy về tinh thần cho mọi người. Mặc dù trước đây có nhiều lần suy nghĩ những hình thức khác nhau: research new tech, seminar, ... hoặc tổ chức các hoạt động nhóm... Tuy nhiên vì P là một dạng dedicated proj - nên các hoạt động không thuộc phạm vi dự án là một vấn đề rất nhạy cảm... Có lẽ sẽ suy nghĩ những hình thức khác cho phù hợp hơn
3. Một số điểm khác về quản lý cần được cải tiến: communication, planning, documentation.
Gần đây đọc cuốn One minute manager mới thấy mình còn chuối(*). Sẽ còn phải phấn đấu nhiều hơn nữa.

(*) One minute manager là một quyển sách khá hay mà các nhà quản lý nên đọc. Tôi sẽ giới thiệu quyển sách này ở một bài viết sau.

Những điều đã đạt được:
1. Trưởng thành hơn từ công việc.
2. Học được nhiều ý tưởng và cách phát triển ý tưởng từ khách hàng.
3. Khả năng tư vấn ý tưởng phát triển sản phẩm.
4. Khả năng chịu đựng áp lực và có thể bình tĩnh trong những tình huống dễ mất bình tĩnh nhất.
5. Có thêm nhiều người bạn mới từ team làm việc cộng tác.
Có một điều lý thú: những anh chàng cùng làm chung của đối tác gọi tôi là "Party man". Ko hiểu vì lý do gì - mặc dù mình ko biết nhậu, cũng ko khoái hội hè.