Relax cuối tuần ở công viên Tao Đàn và con ông hàng xóm
Tuesday, May 26, 2009 0 phản hồiPosted by Tran Dang Khoa at 6:38 AM
Giấc mơ phần mềm
Friday, May 22, 2009 Danh mục: Suy nghĩ 0 phản hồiTôi thường hay mơ một ngày nào đó về đội ngũ phát triển phần mềm quanh mình:
+ Tất cả Project manager không chỉ biết hỏi team mình: làm đến đâu? khi nào xong? cái này làm bao lâu? mà phải am hiểu về kĩ thuật, thông cảm và chia sẻ được với những thành viên của dự án, giải quyết được những điểm gút mắc giữa khách hàng và nhóm phát triển.
+ Tất cả Team leader: ngoài khả năng định hướng cho team về kĩ thuật, giải quyết vấn đề tốt, họ có thể tư vấn cho khách hàng từ ý tưởng - kiến trúc - và công nghệ xây dựng sản phẩm. Và hơn thế nữa, họ có thể thắp cho team một ngọn lửa của niềm đam mê trong công việc.
+ Tất cả những thành viên của dự án ĐƯỢC tham gia với tư cách là một người chủ sản phẩm - chứ không phải chỉ là những anh thợ nề cần mẫn.
Tỉnh lại đi! đây chỉ mới là năm 2009 ở Việt Nam thôi.
Posted by Tran Dang Khoa at 7:45 PM
Ngây thơ và láu cá
Saturday, April 25, 2009 Danh mục: Giải trí 0 phản hồiNgây thơ vô .. số tội.
Láu cá hông nè?
2 tấm hình chụp cách đây vài tháng trong một chuyến đi xả stress ở Bình Châu.
Posted by Tran Dang Khoa at 12:35 AM
Thơ của thời sinh viên
Friday, April 24, 2009 Danh mục: Sáng tác 2 phản hồiCách đây mấy hôm, tình cờ gặp một em gái quen từ những ngày sinh viên trên net. Em hỏi: dạo này anh còn làm thơ không? Tôi trả lời: dạo này anh bận quá, với lại cái nghiệp IT nó giết chết cái máu thơ trong anh rồi. Em nói thích một bài thơ về áo trắng của tôi. Em tìm trên blog của tôi mà không thấy. Tôi post lại bài thơ này trên blog để em đọc cho vui - và cũng để tôi có thể đọc lại chính tôi trong cái tuổi sinh viên mơ mộng ấy.
Thật ra bài thơ này tên là Không đề 2 (nó nằm trong một chùm thơ tôi viết mà ko biết đặt tựa là gì)
Không đề 2
Anh gửi tặng em một cánh hồng
Mà em hờ hững cứ như không
Đời anh nghèo quá nên phải chịu
Áo rách bươm sao đủ sưởi ấm lòng
Em hỏi anh sao thích màu áo trắng
Anh trả lời: "không đủ áo để thay"
Tấm áo cũ của ba anh mặc lại
Chút tiền tiêu sao đắp đủ hình hài
Em hỏi anh vì sao lãng mạn
Thích thơ buồn và thích ngắm hòang hôn
Anh khẽ đáp : đời anh rách rưới
Phải muợn thơ lấp khỏang trống tâm hồn
Bài thơ hơi nhảm nhưng đằng sau nó là một lịch sử khá buồn cười.
Ngày còn đi học, thật tình tôi chỉ có mặc áo sơ mi trắng và quần tây. Nhà nghèo, áo toàn mặc lại của ba. Có cái áo sờn và rách hết cả cổ, nhưng vẫn mặc.
Có một lần, thằng bạn thân rủ đi uống cafe. Nó kể chuyện về một cô bạn gái nó vừa quen (cùng lớp, cùng khóa - tạm giấu tên. Kể ra chắc nó giết mình chết). Nó bảo: sau khi tao làm quen em thành công, có lần tao hỏi: người em thích đầu tiên trong đời là ai? mày biết nó trả lời thế nào ko?
Tôi hơi tò mò: là ai vậy mày?
Là mày đó. Nó dòm tôi.
Ặc, mày khùng hả - tôi tròn xoe mắt. Tao nghèo rớt mồng tơi. Xấu trai nữa, nó thích tao làm gì? mày đừng có ghen rồi phán bậy nha. Dễ mất lòng lắm đó.
Thiệt mà - nó thích mày đơn giản chỉ vì lý do là nó thấy cứ mặc áo trắng đi học hoài.
Nghe tới đó, tôi chới với rụng rời tay chân. Dù nó nói vậy, tôi vẫn cứ mặc áo trắng đi học. Tiền tiêu thời sinh viên ba cọc ba đồng. Mỗi lần xài tiền vào bất cứ việc gì, tôi cũng nghĩ về ba mẹ- những người đang vất vả lo cho tôi.
Bonus cho bài viết: ngày đó, tôi lãng đãng đến mức hơi điên điên. Có lần nghe thằng bạn kể về chuyện tình của nó và một cô bé chơi thân từ nhỏ, những suy nghĩ và cảm xúc trong ngày nó tiễn em ra phi trường(cô bé này sang US lấy chồng Việt Kiều). Tôi chạnh lòng sáng tác một bài thơ cho nó (cứ y chang như mình vừa bị em kia chia tay). Đến giờ vẫn ko thể nào hiểu nổi sao mình có thể có những cảm xúc như vậy.
Tiễn bạn
Tiễn em ra phi trường
Bước chân buồn vương vương
Chào em cô bạn nhỏ
Một thời ta thầm thương
Ngày xưa em còn bé
Tính hay dỗi hay hờn
Có chùm me nho nhỏ
Ta nhường em phần hơn
Giờ đây em người lớn
Tóc dài ngan ngát hương
Áo dài tha thướt trắng
Ai ngẩn ngơ cuối đường
Ta ôm tình mộng ảo
Tình mỏng manh như gương
Một ngày gương vỡ vụn
Tình ơi ! sao chán chường
Em lấy chồng xứ lạ
Giờ lìa xa quê hương
Chào em ! cô bạn nhỏ
Tiễn em một quãng đường
T.D.K
Dù sao đi nữa, những năm tháng sinh viên đã để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp
Cảm ơn những năm tháng sinh viên gian khó đã giúp tôi trưởng thành.
Cảm ơn mày - áo trắng.
Posted by Tran Dang Khoa at 8:53 AM
Nghệ thuật ăn mày
Thursday, April 23, 2009 Danh mục: Giải trí 0 phản hồiĐọc bài viết này thấy cũng hay và vui nên post lại lên đây để mọi người cùng xem.
(nguồn: blog Trang Hạ)
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng...
- Click the image to open in full size........?
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao? Click the image to open in full size.
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
Posted by Tran Dang Khoa at 7:06 PM
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Monday, April 20, 2009 Danh mục: Giải trí 0 phản hồiTrước giờ chỉ biết bài thơ này của Puskin qua bản dịch tiếng Việt. Hôm nay mới tìm được một version tiếng Anh.
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Tôi yêu em đến nay chừng có thể.
Ngọn lửa tình chưa dễ đã tàn phai;
Nhưng không thể để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải đượm bóng u hoài.
***
Tôi yêu em âm thầm không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.
Version tiếng Anh:
I loved you, and I probably still do,
And for a while the feeling may remain
But let my love no longer trouble you,
I do not wish to cause you any pain.
I loved you and the hopelessness I knew,
The jealousy, the shyness though in vain
Made up a love so tender and so true
As may God grant you to be loved again
Posted by Tran Dang Khoa at 6:48 PM
Dust in the wind
Danh mục: Giải trí, Suy nghĩ 0 phản hồiMấy hôm nay bị stress, phải dành một ngày chủ nhật relax toàn phần để xả (ko code, ko làm cháo, ko research - chỉ có ăn, chơi, ngủ, nghe nhạc). Tình cờ được nghe bài hát này. Nó khiến mình suy nghĩ nhiều về cuộc đời, về những gì đã và đang làm:
Lyrics
I close my eyes, only for a moment, and the moment's gone
All my dreams, pass before my eyes, a curiosity
Dust in the wind, all they are is dust in the wind.
Same old song, just a drop of water in an endless sea
All we do, crumbles to the ground, though we refuse to see
Dust in the wind, all we are is dust in the wind
[Now] Don't hang on, nothing lasts forever but the earth and sky
It slips away, and all your money won't another minute buy.
Dust in the wind, all we are is dust in the wind
Dust in the wind, everything is dust in the wind.
Giọng hát trong trẻo của Sarah Brightman dìu dặt, nhẹ nhàng như một lời tâm sự. Nó làm cho ta phải thức tỉnh.
"Tất cả những gì chúng ta làm, rồi cũng sẽ vỡ vụn và trở về với đất - dù ta cố tình ko nhận ra
Chúng ta cũng chỉ là những hạt bụi trong gió.
Đừng cố bám víu. Ko có gì tồn tại bất diệt ngoài trời và đất.
...
Tiền bạc ko thể mua được những giây phút đang qua đi.
Bụi trong gió. Chúng ta chỉ là những hạt bụi trong gió."
Nghe xong bài hát, chợt liên tưởng đến bộ phim Benjamin Button. Càng thấm hơn cái triết lý đơn giản: thời gian sẽ xóa sạch tất cả. Mọi thứ rồi sẽ qua đi. Đó là cái lẽ vô thường của trời đất.
Bỗng dưng, tôi chợt nghĩ đến những người mình thương yêu và tự nhủ thầm với lòng:
Đúng, dù ta có là một hạt bụi trong gió, nhưng ko thể phủ nhận rằng ta đang tồn tại. Chúng ta đang sống ko phải chỉ vì chúng ta - mà còn cho những người ta thương yêu và dành cho ta tình yêu thương. Ta sẽ dành trọn kiếp sống hạt bụi này cho những người ta yêu quý.
Cố lên! hạt bụi nhỏ.
Posted by Tran Dang Khoa at 11:22 AM
Diseño e iconos por N.Design Studio | A Blogger por Blog and Web