Tri chi vị tri chi - bất tri vị bất tri - thị tri dã

Thursday, June 11, 2009 0 phản hồi

Tri chi vị tri chi, bất tri vị bất tri, thị tri dã
"Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết. Thế mới thật là biết vậy"

Một câu nói đáng để ta phải suy ngẫm.
Dạo này ra đường hay gặp nhiều người làm ngược lại, nên đành tạm đảo lại câu này:

"Tri chi vị bất tri, bất tri vị tri, thị bất tri dã"
Tạm dịch: Kẻ biết thì bảo là không, kẻ không biết (hoặc biết ba mớ) thì huênh hoang rằng mình biết, hóa ra cũng là phường không biết như nhau cả mà thôi.

Sách có câu rằng: không có gì hại hơn là kẻ không biết gì mà nghĩ rằng mình giỏi. Hại lắm thay!

Hãy cho tôi một xô nước ...

Thursday, June 4, 2009 0 phản hồi

Hãy cho tôi một xô nước
Để dập tắt những đam mê ...
đang rừng rực cháy trong lòng
Nhưng trước khi tắt
hãy cho tôi một ngọn gió
Để thổi bùng lên ánh lửa.

Tôi muốn cháy hết mình
... đến lúc rạng đông.

Vũ khí mới - cuộc chiến mới

Sunday, May 31, 2009 0 phản hồi

Vũ khí mới

Trước khi xuống núi, tổ sư có dặn rằng:
Đỉnh cao của võ học cốt không phải ở binh khí - mà nằm ở công phu của người học võ.
Sự tinh diệu của tin học không phải nằm ở công cụ, mà ở nằm ở đẳng cấp của người lập trình. Khi đã đạt được cảnh giới thượng thừa, thì với notepad hay một tờ giấy lộn con cũng có thể tạo ra một phần mềm tuyệt hảo.

Sau khi xuống núi mấy năm - suy đi ngẫm lại thấy mình vẫn chưa đạt được cảnh giới thượng thừa của Tin học diệu pháp, Trần mỗ quyết định quay trở lại xài tool. Tất cả chỉ vì một chân lý đơn giản, võ công cao đến mấy - bị súng bắn cũng chết...Thôi thì quyết tâm mua một con laptop HP trang bị đầy đủ các tool cho cái nghiệp "nghiên cứu và phá hủy" (R&D). Kì vọng là nó đem lại cho mình nhiều lợi ích so với chi phí bỏ ra.

Cuộc chiến mới

Cái plan research năm nay có chút thay đổi. Tự dưng phát hiện một số hướng kĩ thuật mới và có xu hướng phát triển cực hot trong vài năm tới - nên quyết định đầu tư cho tương lai. Cuộc chiến này có vẻ cam go - vì có khả năng bị thiếu vốn. Thế nhưng không thử làm sao thắng.

Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi - mà khó vì lòng người ngại núi e sông.

Relax cuối tuần ở công viên Tao Đàn và con ông hàng xóm

Tuesday, May 26, 2009 0 phản hồi



Giấc mơ phần mềm

Friday, May 22, 2009 0 phản hồi

Tôi thường hay mơ một ngày nào đó về đội ngũ phát triển phần mềm quanh mình:
+ Tất cả Project manager không chỉ biết hỏi team mình: làm đến đâu? khi nào xong? cái này làm bao lâu? mà phải am hiểu về kĩ thuật, thông cảm và chia sẻ được với những thành viên của dự án, giải quyết được những điểm gút mắc giữa khách hàng và nhóm phát triển.
+ Tất cả Team leader: ngoài khả năng định hướng cho team về kĩ thuật, giải quyết vấn đề tốt, họ có thể tư vấn cho khách hàng từ ý tưởng - kiến trúc - và công nghệ xây dựng sản phẩm. Và hơn thế nữa, họ có thể thắp cho team một ngọn lửa của niềm đam mê trong công việc.
+ Tất cả những thành viên của dự án ĐƯỢC tham gia với tư cách là một người chủ sản phẩm - chứ không phải chỉ là những anh thợ nề cần mẫn.

Tỉnh lại đi! đây chỉ mới là năm 2009 ở Việt Nam thôi.

Ngây thơ và láu cá

Saturday, April 25, 2009 0 phản hồi

Ngây thơ vô .. số tội.



Láu cá hông nè?


2 tấm hình chụp cách đây vài tháng trong một chuyến đi xả stress ở Bình Châu.

Thơ của thời sinh viên

Friday, April 24, 2009 2 phản hồi

Cách đây mấy hôm, tình cờ gặp một em gái quen từ những ngày sinh viên trên net. Em hỏi: dạo này anh còn làm thơ không? Tôi trả lời: dạo này anh bận quá, với lại cái nghiệp IT nó giết chết cái máu thơ trong anh rồi. Em nói thích một bài thơ về áo trắng của tôi. Em tìm trên blog của tôi mà không thấy. Tôi post lại bài thơ này trên blog để em đọc cho vui - và cũng để tôi có thể đọc lại chính tôi trong cái tuổi sinh viên mơ  mộng ấy.

Thật ra bài thơ này tên là Không đề 2 (nó nằm trong một chùm thơ tôi viết mà ko biết đặt tựa là gì)
Không đề 2

Anh gửi tặng em một cánh hồng
Mà em hờ hững cứ như không
Đời anh nghèo quá nên phải chịu
Áo rách bươm sao đủ sưởi ấm lòng

Em hỏi anh sao thích màu áo trắng
Anh trả lời: "không đủ áo để thay"
Tấm áo cũ của ba anh mặc lại
Chút tiền tiêu sao đắp đủ hình hài

Em hỏi anh vì sao lãng mạn
Thích thơ buồn và thích ngắm hòang hôn
Anh khẽ đáp : đời anh rách rưới
Phải muợn thơ lấp khỏang trống tâm hồn

Bài thơ hơi nhảm nhưng đằng sau nó là một lịch sử khá buồn cười.
Ngày còn đi học, thật tình tôi chỉ có mặc áo sơ mi trắng và quần tây. Nhà nghèo, áo toàn mặc lại của ba. Có cái áo sờn và rách hết cả cổ, nhưng vẫn mặc.
Có một lần, thằng bạn thân rủ đi uống cafe. Nó kể chuyện về một cô bạn gái nó vừa quen (cùng lớp, cùng khóa - tạm giấu tên. Kể ra chắc nó giết mình chết). Nó bảo: sau khi tao làm quen em thành công, có lần tao hỏi: người em thích đầu tiên trong đời là ai? mày biết nó trả lời thế nào ko?

Tôi hơi tò mò: là ai vậy mày?
Là mày đó. Nó dòm tôi.
Ặc, mày khùng hả - tôi tròn xoe mắt. Tao nghèo rớt mồng tơi. Xấu trai nữa, nó thích tao làm gì? mày đừng có ghen rồi phán bậy nha. Dễ mất lòng lắm đó.

Thiệt mà - nó thích mày đơn giản chỉ vì lý do là nó thấy cứ mặc áo trắng đi học hoài.
Nghe tới đó, tôi chới với rụng rời tay chân. Dù nó nói vậy, tôi vẫn cứ mặc áo trắng đi học. Tiền tiêu thời sinh viên ba cọc ba đồng. Mỗi lần xài tiền vào bất cứ việc gì, tôi cũng nghĩ về ba mẹ- những người đang vất vả lo cho tôi.


Bonus cho bài viết: ngày đó, tôi lãng đãng đến mức hơi điên điên. Có lần nghe thằng bạn kể về chuyện tình của nó và một cô bé chơi thân từ nhỏ, những suy nghĩ và cảm xúc trong ngày nó tiễn em ra phi trường(cô bé này sang US lấy chồng Việt Kiều). Tôi chạnh lòng sáng tác một bài thơ cho nó (cứ y chang như mình vừa bị em kia chia tay). Đến giờ vẫn ko thể nào hiểu nổi sao mình có thể có những cảm xúc như vậy.

Tiễn bạn

Tiễn em ra phi trường
Bước chân buồn vương vương
Chào em cô bạn nhỏ
Một thời ta thầm thương

Ngày xưa em còn bé
Tính hay dỗi hay hờn
Có chùm me nho nhỏ
Ta nhường em phần hơn

Giờ đây em người lớn
Tóc dài ngan ngát hương
Áo dài tha thướt trắng
Ai ngẩn ngơ cuối đường

Ta ôm tình mộng ảo
Tình mỏng manh như gương
Một ngày gương vỡ vụn
Tình ơi ! sao chán chường

Em lấy chồng xứ lạ
Giờ lìa xa quê hương
Chào em ! cô bạn nhỏ
Tiễn em một quãng đường

                   T.D.K

Dù sao đi nữa, những năm tháng sinh viên đã để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp

Cảm ơn những năm tháng sinh viên gian khó đã giúp tôi trưởng thành.
Cảm ơn mày - áo trắng.