Giang hồ

Saturday, August 1, 2009 1 phản hồi

Tình cờ lang thang đọc được bài thơ này.

Giang hồ

-Phạm Hữu Quang-

Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với... giặt đồ?

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không,
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng...

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.

Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si.

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu...

Giang hồ ta chẳng thay áo rách
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường.

Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
Thấy núi thành sông biển hoá rừng
Chân sẵn dép giầy, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung...

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.

Thích nhất 4 câu cuối: "Giang hồ tay nải cầm chưa chắc. Hình như ta mới khóc hôm qua. Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt. Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà". Có chút gì đó giống với tứ thơ trong Tràng Giang của Huy Cận
"Lòng quê dợn dợn vời con nước
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà."


Thôi thì bỏ qua những bình luận văn chương. Ngẫm lại, từ lúc ta xa quê hương cũng đã 9 năm rồi. Chiều nay, thèm lắm tiếng cơm sôi bên bếp lửa, tiếng mẹ gọi về ăn cơm. Thèm được ngửi mùi rạ cháy trên đồng, mùi mạ non mới chớm. Ta muốn nhìn thấy con sông Hậu và những dòng lục bình trôi giữa dòng phù sa đỏ quạch trong mùa nước đổ. Ba mẹ ơi, quê nhà ơi ... nhớ lắm.
Giang hồ ư? Ừ, ta cũng chỉ là một gã giang hồ vặt bên cuộc đời bé nhỏ này thôi.
Ta đi chẳng phải để xem sông núi rộng dài, chỉ để xem lòng mình dài rộng đến đâu...

Tướng giỏi - anh là ai?

Wednesday, July 22, 2009 1 phản hồi

Chiều nay, tôi tình cờ nghe một mẫu đối thoại giữa 2 người bạn làm tôi phải suy nghĩ khá nhiều:
A: anh làm ở vị trí nào trong công ty?
B: mình làm project manager - ở bộ phận quản lý.
A: chuyên môn của anh là gi?
B: ...
A: ở VN, ít có PM nào không xuất phát từ vị trí developer. Trước đây anh đã từng làm trên những domain nào?
B: mình vào làm ở vị trí quản lý trực tiếp. Chuyên môn của mình là quản lý dự án.
A: wow.
B: ở công ty mình, các department được chia ra theo nhóm chức năng để chuyên môn hóa. Vì vậy người quản lý chỉ tập trung vào quản lý dự án.

Tôi không có ý kiến về mẫu đối thoại ở trên, nhưng tôi thực sự muốn chia sẻ ở góc nhìn của một người thiên về kĩ thuật. Sau mẫu đối thoại đó, tôi tự chiêm nghiệm lại những gì mình đã từng trải qua khi đã từng là một người lính và đôi khi (cần) là một vị tướng. Câu hỏi lớn nhất trong đầu tôi suốt bao năm qua là: làm thế nào để trở thành tướng giỏi?

Trải qua nhiều năm chinh chiến, tôi rút ra được một số kinh nghiệm trận mạc. Vì vậy, tôi muốn truyền tải đến những người anh em đã, đang và sẽ cùng sát cánh bên tôi những đức tính mà tôi cho rằng một vị tướng giỏi bắt buộc phải có. Đó cũng chính là phương châm mà tôi áp dụng trong công việc hiện tại:

1. Gần như không có một vị tướng giỏi nào mà không từng chiến đấu như một người lính. Vì vậy hãy thấu hiểu và chia sẻ với đồng đội của bạn dù ở bất cứ cương vị nào như những người anh em trên cùng một chiến hào.

2. Một người lãnh đạo (leader) giỏi phải có khả năng định hướng cho tập thể. Vì vậy, nếu không có kinh nghiệm chuyên môn và nỗ lực hơn người khác, thì bạn không thể làm lãnh đạo. (không thể chấp nhận một người leader chỉ đơn thuần quản lý task, theo dõi tiến độ, và chỉ nói mà không biết làm).

3. Cho dù ở bất kì hoàn cảnh khắc nghiệt nào đi nữa, hãy hiểu rằng tâm trạng/ tinh thần của bạn chính là của cả tập thể. Bạn không được nản chí hoặc ít nhất không thể hiện điều đó ra trước mặt những người đồng sự. Phải động viên chính bản thân mình thì mới có thể động viên được người khác.

4. Đức hy sinh: trong mọi hoàn cảnh khắc nghiệt, hãy là người tiên phong gánh chịu trách nhiệm. Dù thành viên của bạn có phạm phải sai lầm chết người nào đi nữa thì đó cũng là lỗi của chính bạn. Vì một lãnh đạo giỏi sẽ không thể để thành viên của mình phạm sai lầm. Hãy nhường vinh dự và phần thưởng cao quý nhất cho những thành viên của bạn nếu đạt được thành quả - vì không có họ, bạn sẽ không là gì cả.

5. Dám công nhận khuyết điểm trước tập thể: nếu bạn phạm sai lầm, hãy thừa nhận rằng mình sai. Đừng cố gắng bao biện hoặc đỗ lỗi cho hoàn cảnh. Không nghiêm khắc với chính mình, thì không ai có thể phục bạn được.

6. Truyền lửa: hãy đốt cháy chính mình để lan tỏa ngọn lửa cho tập thể. Tôi không bao giờ làm bất kì điều gì mà không dồn hết sức với tất cả đam mê, nhiệt huyết. Chính điều đó sẽ giúp cho đồng đội của tôi sẽ cùng tôi thắp lên một ngọn lửa lớn để đốt cháy những khó khăn trước mặt.

Tôi tin rằng không có một người lãnh đạo giỏi nào không có đủ những đức tính ở trên. Tôi kỳ vọng những người đồng sự của tôi và tôi sẽ trở thành những người lãnh đạo giỏi trong tương lai.

Anh là một con cừu - Bùi Chí Vinh - KBird - Hoàng Hà

Thursday, July 16, 2009 0 phản hồi

Sáng tác (nguyên bản): Bùi Chí Vinh

Cướp hết tình yêu dành cho mẹ anh đi
Em cướp hết như một người chinh phục
Kể từ đây không còn ai thân thuộc
Anh mồ côi trong đôi mắt em rồi

Hãy an ủi anh bằng những nụ hôn môi
Hãy che chở anh bằng vòng tay con gái
Hãy dạy anh đánh vần và tập nói:
" Yêu, yêu, yêu ... " cho đến lúc lìa đời

Em đã trở thành một bà mẹ nhân đôi
Đi chăn dắt một con cừu thần thoại
Một con cừu chứ sao? Đầy vụng dại
Anh là con cừu tình nguyện được ... mồ côi

KBird:

Anh là con cừu tình nguyện được ... mồ côi
Dù muốn hay không ... cũng trót yêu rồi
Nếu chăn dắt xin em nhè nhẹ
Đừng để cừu này ... ngỏm mất toi.

Hoàng Hà:
@ Trandangkhoa:

Này cừu non,ngươi mau ngoan nhé.
Đây suối trong,kia đồng cỏ xanh tươi
Có gió,có hoa và nắng nhuộm
Xanh thẳm làn mây phía cuối đồi.

Dẫu tình yêu ta không thay thế
Như tình yêu người mẹ thứ hai
Nhưng nếu lỡ một mai dâu bể
Sẽ cùng ngươi đi hết đường dài.

Code for you

0 phản hồi

while(true) {
loveyou();
}

Chết

Friday, June 26, 2009 0 phản hồi

Sáng nay chat với Thanh, cô bạn cũ hồi phổ thông. Nghe tin mấy đứa bạn học cùng khóa lớp 12 vừa qua đời. Bỗng dưng giật mình: phải chăng con người ta có số. Tự nhiên nghĩ loáng thoáng lại bài viết về 1 anh chàng IT vừa chết ở eTown, đâm ra nghĩ vu vơ.

Ai cũng phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử. Cuộc sống vô thường như cái lẽ tự nhiên của nó.
Bạn tôi ơi, rũ bỏ hết chấp nê đi. Dẫu sao ta cũng chỉ có một kiếp đời để sống cho trọn vẹn. Cố sống sao cho đừng thẹn với lòng.

Sợ

Wednesday, June 17, 2009 0 phản hồi

Ai cũng có một nỗi sợ hãi. Nhưng mỗi người có những cách khác nhau để đối diện với nó.

Có kẻ sợ quá hóa liều - có thể làm được những điều phi thường trong cơn thập tử nhất sinh. Có kẻ chết trước khi nỗi sợ hãi kịp đến hoặc chết cả vì một điều không đáng sợ. Có kẻ bình chân như vại để phó mặc cho số phận.


Sử xưa ghi lại rằng: tướng thì không thể sợ, nếu sợ thì không làm tướng.
Có một vị tướng nọ trong lúc bị bao vây nguy khốn thì thét lên rằng: "Chúng ta có thể chết - nhưng ta hãy chết như những người hùng. Tôi tự hào được chết cùng anh em trong trận chiến cuối cùng này". Ông lao thẳng ra phía trước và hô lệnh xung phong. Câu nói và hành động can đảm đó đã làm cho quân sĩ hết mình chiến đấu và giúp cho vị tướng nọ thoát khỏi vòng vây. Phục lắm thay.

Ngày nay, ngán ngẫm thay. Tướng quân thường ko như ta mong đợi. Chẳng lẽ tích xưa chỉ là huyền thoại thôi sao?
Có một người lính tự trấn an mình: dẫu ta không phải là tướng, ta vẫn nguyện chết như một người hùng bên cạnh những người anh em ta cùng kề vai sát cánh.

Dốc một bầu rượu uống cho thật say mà ngâm thơ Lý Bạch:

Bồ đào mỹ tữu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi.

(Viết cho tâm sự một người bạn trong một project biết chắc là chết)
Update:
Bài này viết sau một buổi đi uống cafe với thằng bạn làm ở công ty XYZ. Không phải tâm sự của tại hạ. Xin anh em đồng đạo đừng hiểu lầm.

Giận

Tuesday, June 16, 2009 0 phản hồi

Hôm nay bị stress và bực mình nhiều chuyện nên xem lại cái blog bên Yahoo cũ để relax và check coi lâu rồi có ai comment gì ko. Tình cờ đọc lại một bài thơ mình viết tặng một người - kỉ niệm một lần giận hờn. Nghĩ cũng vui vui, nên post lại đây. Chờ lần kế tiếp xài lại...

Giận

Đêm buồn ngắm sao rơi
Anh nhớ em quá trời
Anh làm thơ con cóc.
Chỉ để chọc em vui

Đừng giận anh nữa nhé
Hai đứa mình một đôi
Vui buồn cùng chia sẻ
Anh chỉ mong thế thôi

Buồn nào cũng qua hết
Ta yêu nhau đi thôi
Cuộc đời này ngắn lắm
Giận nhau làm chi trời?

T.D.K