Trên chuyến xe lên TP, một cô gái trẻ khoảng 25 - 27 tuổi ngồi cạnh một lão sếp béo phệ. Suốt một quãng đường dài, tôi cứ ngỡ cô hẳn là con gái của ông. Đang buồn ngủ, mà cứ nghe hai "cha con" rì rầm bên tai hoài. Cô gái thì cứ oang oang cái giọng miền Tây, nửa quê, nửa Tp mà cứ "anh anh, em em" ngọt xớt. Một lúc mới vỡ lẽ cô này là thư ký riêng của sếp trong một chuyến "vi hành".
Câu chuyện sẽ chỉ dừng lại ở đó và không có gì đáng để kể nếu không có một sự kiện làm cho tôi sốc. Ngồi nhõng nhẽo một lúc, cô gái móc điện thoại ra và bảo ông sếp: để em gọi điện cho bồ em, chọc nó chơi. Thế rồi, cô huyên thuyên nói chuyện với gã người yêu (chắc cũng ở xứ khỉ ho cò gáy nào đó), hẹn hò đi chơi, trách móc sao không gọi điện cho ả. Bi kịch hơn nữa là bên cạnh đấy lão sếp cũng lấy điện thoại book khách sạn - và tất nhiên chỉ book một phòng.
Đợi cô gái kết thúc những lời thề non hẹn biển của mình với người yêu, lão sếp buông một câu gọn lỏn: "tuổi trẻ tụi em cứ tưởng cuộc đời cái gì cũng là mãi mãi. Cuộc đời thiệt ra không phải vậy, hề hề".
Ừ, có lẽ lão nói đúng. Cứ ngỡ nhiều thứ trong cuộc đời là mãi mãi. Hóa ra không phải.
Cứ ngỡ trong cuộc đời còn có điều gì đó để gọi là niềm tin, nhưng thật ra niềm tin ở cái thời a-còng này hóa ra còn hiếm hoi hơn đá quý nhiều lắm.
Nhớ lại một câu nói của Trịnh lúc còn sống: tôi yêu cuộc đời bằng nỗi lòng của một tên tuyệt vọng. Ừ, khi thế gian không còn gì đáng tin nữa, thì ta chỉ đành tin vào niềm tuyệt vọng, tức là tin vào chính mình - không thể khác.
Niềm tin
Sunday, April 25, 2010 Danh mục: Suy nghĩ 0 phản hồiPosted by Tran Dang Khoa at 8:15 AM
Định hướng
Thursday, April 1, 2010 0 phản hồiCó một bạn được công ty sắp xếp để tham gia vào nhóm. Được 1 ngày thì quyết định chuyển sang nhóm khác. Em nói rằng mình không thích kĩ thuật và chưa có định hướng rõ mình sẽ làm gì.
Mời em đi uống cafe. Tôi muốn nghe em cởi mở tất cả tấm lòng và nói về sở thích, cũng như hoài bão của mình. Một buổi cafe để giúp em định hướng nghề nghiệp, và có một cái nhìn rõ ràng hơn về tương lai.
Cuối cùng, tôi dành cho em một câu nói, mà mỗi ngày tôi cũng lặp đi lặp lại để nhắc nhở chính mình: hãy biết mình muốn gì và làm hết sức để đạt được mục tiêu.
Con người là quý giá trong sản xuất phần mềm - một nguyên lý mà tôi đã từng được một người anh, một người bạn chia sẻ từ bản dịch XP-Explained của KentBeck.
Ước gì tôi có thể thổi được thêm lửa cho em. Chúc may mắn!
Posted by Tran Dang Khoa at 10:04 AM
Nguyên lý suy ngẫm
Wednesday, March 31, 2010 2 phản hồiMột nhóm giỏi không chỉ làm xong việc, họ còn nghĩ về câu hỏi làm như thế nào
và tại sao lại làm như thế. Họ phân tích lý do họ thành công hay thất bại. Họ
không cố gắng che giấu sai lầm, họ công khai chúng và rút ra bài học từ chúng.
Không ai sinh ra là hoàn hảo.
(XP-Explained)
Posted by Tran Dang Khoa at 8:00 AM
Quen
0 phản hồiQuen một quán ngon, ăn hoài không biết ngán
Quen một nụ cười, cứ ngơ ngẩn không thôi
Quen một con đường, cứ đi đến mòn gót
Quen một vết thương nên đau trọn cuộc đời.
31-03-2010
Posted by Tran Dang Khoa at 7:05 AM
Sinh viên
Monday, March 22, 2010 0 phản hồiHôm nay gặp lại một cô em gái thời sinh viên trên YM - làm chuyên gia tư vấn tâm lý để giúp em gỡ rối "tơ vò". Dạo gần đây có nhiều người nhờ mình làm chuyên gia tư vấn, mặc dù trong lĩnh vực này mình toàn thất bại. :))
Em gợi mình nhớ lại những ngày còn sinh viên với nhiều kỉ niệm vui buồn khó phai.
Sinh viên - đêm thao thức nỗi nhớ nhà quay quắt. Xót giọt mồ hôi của mẹ, của cha lo cho mình ăn học.
Sinh viên - hết tiền nhẵn túi. Mượn bạn tiền để mua mì gói ăn suốt tuần cuối tháng.
Sinh viên - những ngày làm luận văn tối mặt, ngày ngủ ko tròn 3 tiếng.
Sinh viên - túc trực phòng Selab của khoa. Lòng vui như bắt được vàng, khi có "ai đó" rủ đi ăn cơm.
Sinh viên - tối đói meo, thấp thỏm vào nhà bếp lục cơm nguội ai đó ăn đỡ lòng.
Sinh viên - tiếng đàn guitar khắc khoải câu hát lúc vui buồn.
Sinh viên - kỉ niệm mối tình đầu. Ai đó dắt tay nhau đi dọc con đường ra công viên Trần Phú.
Sinh viên - chiếc xe đạp cọc cạch làm bạn suốt 4 năm trời đi học.
Sinh viên ... một thời, đừng quên nhé, tôi ơi!
Posted by Tran Dang Khoa at 10:25 AM
Lang thang
Sunday, March 21, 2010 Danh mục: Cuộc sống 0 phản hồiNhững cú bấm máy đầu tiên từ chiếc máy ảnh mới mua.
Posted by Tran Dang Khoa at 1:10 AM
Bức tranh
Wednesday, March 17, 2010 Danh mục: Cuộc sống 1 phản hồiChiều, thấy Hòa - thằng em đồng nghiệp vẽ tranh trên giấy, tôi chợt nhớ đến kỉ niệm về bức tranh đầu tiên được “người khác giới” tặng. :)
Những ngày còn sinh viên, buổi chiều tôi hay leo sân thượng nhà trọ hóng mát, có khi chỉ để mượn cây đàn guitar của một anh bạn rồi hát hò í ới. Một ngày, tôi thấy bên lan can nhà kế bên có một cô bé rất dễ thương (chỉ độ 7-8 tuổi) đang khóc bù lu bù loa. Tính thích con nít, nên tôi gợi chuyện chọc nó: bị mẹ oánh phải hông con? Chắc phá quá hả?
Con bé không trả lời, nó giơ nắm đấm dứ dứ vào mặt tôi rồi bỏ chạy vào trong nhà. Tưởng thế là xong, ai dè một hồi nó quay trở ra và bắt đầu hỏi tôi đủ các câu hỏi trên đời. Nào là: Chú tên gì? Chú ở đâu? Nhà chú có mấy anh em? … Một hồi mệt quá định trèo xuống, nhưng nó cứ khư khư giữ tôi lại, rồi khoe đồ chơi, tranh vẽ, … và gần như tất cả các tài sản quý giá nhất trong tuổi thơ nó.
Tôi không có anh em nên rất quý trẻ con. Riết rồi thành lệ, chiều nào tôi cũng lên chơi với cô bé. Có hôm em khoe được 10 điểm ở lớp, hôm thì mẹ mới mua cho một hộp bút vẽ, có hôm lại được ba mua cho con gấu bông. Có lần nó than thở như người lớn: ở nhà con buồn lắm, hổng có ai chơi với con hết. Con thích nhất là được qua nhà em Mina chơi (em họ nó). À ra vậy, thì ra chỉ có chú là chịu ngồi chơi với con hàng giờ đồng hồ thế á?
Ra trường, tôi chuyển chỗ ở. Những ngày cuối cùng tôi bảo nó: chú sắp chuyển chỗ rồi, chú ở đây chơi với con được vài ngày nữa thôi. Mai mốt rảnh chú ghé qua thăm con.
Mặt con bé buồn xo trông đến tội nghiệp. Suy nghĩ một hồi, nó nói: chú xuống dưới nhà đi, con cho chú cái này.
Nó chạy xuống nhà rồi đưa cho tôi một bức tranh tô bằng chì màu, rồi giảng giải:
Trong tranh này con vẽ chú đang chơi thả diều với con. Đây là ông mặt trời. Đây là con chó nhà con nè. Đây là con nè.
Những hình vẽ ngô nghê nhưng làm tôi cảm động lắm. Ừ, rồi sau này chú sẽ đến thăm con, chú sẽ mua cho con nhiều đồ chơi đẹp, bé à.
Thời gian qua đi. Tôi không quay lại ngôi nhà trọ xưa nữa. Một lời hứa đã bay theo gió. Nhưng chắc vài ngày sau đó em sẽ quên tôi ngay ấy mà. Con nít chắc chắn là thế. Tôi tự an ủi lòng để không thấy mình mắc nợ.
Sau này, tôi dời nhà mấy lần nên đánh mất bức tranh em tặng. Nhưng không sao, điều quý giá nhất em đã tặng tôi là những giây phút hồn nhiên như trẻ con mà sau này không bao giờ tôi tìm lại được.
Cảm ơn em, cô bé nhà bên.
Posted by Tran Dang Khoa at 6:55 AM
Diseño e iconos por N.Design Studio | A Blogger por Blog and Web
